Monday, May 30, 2011

We See Fireworks at PS122

Helen Cole’s We See Fireworks which enjoyed a fantastic run at the Barbican as part of Spill Festival earlier in the year is on it’s way to PS122 in the heart of the famous city, and are lucky enough to be joined by our good friends Action Hero who will be performing Watch Me Fall.

We’ve been raving about We See Fireworks throughout the past year, but for those of you who haven’t heard the name then here’s the info:

With support from the British Council, Performance Space 122 brings 3 companies, Inbetween Time Productions, Action Hero and curious, across the pond for a taste of the UK's hottest contemporary performance experiences. 

Part installation, part performance archive of audience voices, We See Fireworks is a curated collection of memories of past performances or performative moments whispered softly into the darkness. They talk of religious ceremonies, accidents, lovers' meetings, loss, homesickness, adolescence, fairgrounds, car parks, fetish clubs and school halls. Articulated by strangers, these words are viral, searing into the consciousness, until the deepest memories become yours.

'Quite how vivid performance can be is demonstrated exquisitely in We See Fireworks’  Lyn Gardner, The Guardian

The installation is open at PS122 in New York from Saturday, June 4 - Saturday, June 11 from the hours of 2 - 6:30pm / 7 - 9pm daily.
The installation is closed on Monday, June 6.

If you would like to add your voice to this growing collection, opportunities for individual recordings are available June 4, 5, 7, 8 between 4:30 - 6:30pm & 7 - 9pm.

Saturday, May 28, 2011

videos of real Japan

I like to introduce videos of my tour!
They were made by Janice. She came to Japan with her husband in cherry blossoms season last year. It was her first visit to Japan. They joined a group. This group consisted of mainly Japanese-Americans. They come back to Japan periodically. It was my 4th trip with them. They are like my family.

Some of them were born in Japan and god married to American soldiers after WW2. Then they moved to USA with their husband when they finished their mission in Japan. In the beginning, wives had a hard time in USA because they couldn't understand English but they didn't have money to go back to Japan.
In addition to that, according to my mother's story, I think although they came back to Japan at that time, they might have been considered as somebody different and couldn't find their space even in Japan.
But the wives had babies and decided to live in USA. They are now in their 80's and they have a strong spirit.

And some of them were born in USA and have American citizenship. However, during WW2, all of their possessions were confiscated by American Government and they were gathered in concentration camps.
Men had to fight against Japanese as an American.

Snow falling on Cedars

It was a Big Contradiction!! I'm always upset and furious whenever I hear this kind of story. I read a book, `Snow falling on Cedars', watched movies related to this theme and listened to their stories whenever they come back to Japan.

the statue of Sadako 
at Hiroshima Peace Memorial Park

However, I had a chance to meet the 3rd, 4th and 5th generations of Japanese-Americans last summer.
Children told me that they researched A-bomb from Japanese side and their American friends researched from American side and shared their both views at class.
I was touched by that idea and believed those children are a symbol of our bright future without any boundaries. As an adult, we have to promise to protect them and their future!

Finally, I like to introduce Janice's videos. During their tour, I always speak English and Japanese because a few of them don't understand English. Although I speak the same things, they always listen to me attentively and do the same reaction. Although I speak twice, they forget because they are old, then I have to speak the same things again and again. They are like my young grandparents!

There are 4 videos but it isn't completed yet. I hope Janice will complete someday!!
Areas they visited are not visited by regular tourists. Those sites are very special to people like them.
You can see real life of Japan. Please enjoy them!

Wednesday, May 25, 2011

A Message from Kyoto 2011

This is a new video to introduce Kyoto area now made by the Japan Federation of Certified Guides which I belong to. I appreciate their effort to promote our safety. However those who made this video emphasize the safety in Kansai, the western part of Japan. Personally I feel a bit sad because Kanto, the eastern part of Japan sounds to have problems. It's true though. The tea plantation near Hakone beyond Tokyo found to be exposed to the radiation. The harvest of the tea should be abandoned. The truth is always hidden by the authorities and we are informed much later. Now many of us can't believe information brought by mass media. We know we had better to google or use another means.

But it's true Kansai area is safe and nothing is changed. If you are in Tokyo, you'll find less light, less operating escalators and drinking places closing early. I hope people in the normal area do their best and it brings to early recovery in our economy. Please enjoy the video!

Tuesday, May 24, 2011

Enoshima Aquarium

I went to an aquarium in Enoshima. The island connected by a bridge is called Enoshima. The aquarium is located just by the sea. My junior and high school is located near here. I sometimes jogged to here at physical education. I didn't like jogging...

For some of you who moved from Tokyo to Hakone when you were in Japan,  you drove along this seacoast and had a look at this island. I always explain this island.

In summer, there are so many surfers, swimmers and long traffic jams.

Last year, one popular drama was shooting in this aquarium. In the drama, a girl who had mishap met a man who worked here and also had a problem. He told her that jellyfish doesn't have a brain and is dissolved when it dies. She said she liked to be a jellyfish at first. But at the end, they overcame their difficulties together and she was happy to be a human.
Therefore, jellyfish is a must to see here!

On that day, there were sooooo many students including kindergarten and elementary kids.

Peaceful moment! I felt like receiving gifts from the universe!!

I don't know this is one of Japanese characteristics or it fits to all the nationalities.
Many of Japanese are good at giving but not used to receiving. I was taught to be nice and modest to others first. I sometimes feel guilty if somebody is nice to me first and feel I have to return as soon as possible.

Right now in the disaster-stricken areas, even the sufferers feel guilty because they survived and their houses were left. My area is also considered to be the stricken area but I didn't notice it until my friend in the west part of Japan told me because I'm safe at home. The atmosphere of guilt covers Japan.

But I try to change this idea. Now I think the more I receive, the more I can give. I can give others the same amount and quality of what I receive. The balance is always important.
At the same time, I like the idea of 'Pay it Forward'.

I wish I could swim like this person. One of my dreams is to swim with wild dolphins.

Dolphin show is another must to see!

Dolphins sing and dance together with instructors!

They are so clever!  In a part of my mind, I wonder how those dopiness feel and what their destiny is.
But I focused on enjoying myself.

Two dolphins swim together. They are mother and child.

Dolphins seem to be relaxing after the show.

The weather was very nice and I had a good time!

Wednesday, May 18, 2011

my first pastel class

I'm going to attend another pastel lesson this weekend and paint Mandala art which is something like 
a geometric pattern.
Although my sister never tries pastel-painting, she loves to join it. So I taught her how to paint and it was my first class at home.

Step1. It was the basic! We grind a pastel and use a finger to make a circle.

Step2. Another circle around the first one. If you use yellow, it looks like a circle shining.

Step3. Fill in the blank. In the beginning, we use ivory pastel to paint the paper.

Step3. We use special but easy techniques and it is completed!

We put it in a frame. We can turn the flame to find your favorite pattern depending on your mood of the day. The flowers in front was made of clay by my sister.

In an hour, she painted 3 paintings!!

It is a piece of cake!

I also have a Japanese-language blog, ohisamatonakayoshi.
My readers commented they would love to join my pastel class when I hold it.
I'm very happy to hear that and encouraged a lot!

I'll keep practicing!

Monday, May 16, 2011

New doors are opening!

It was my birthday yesterday! Thank you very much for lovely messages and presents!!
I heard delightful news from my friend in Holland. I'm happy to heart that! Thank you for sharing your happiness!!

I spent my birthday in a totally different way compared with previous years.
I was on a tour with a British group last year.

All the tour members were presented a copy of this hand-painting done by Mr. Robin. It was his first time to visit Japan. He had been dreaming of visiting Japan and painted this image. It is very beautiful and heart-warming!

As I mentioned several times, since 311, I have no tours. I miss my tours and my guests a lot.
However I feel it is a big turning point right now and new doors are opening for me.

On the day before my birthday, I was invited to a meeting where my spiritual friends practiced healing.
Most of them are professional healers and channelers. I'm not but I'm an interpreter for foreign healers and channelers. While I can translate them, I automatically acquire those abilities. However, I never thought I practiced more and counselled somebody. But now after attending the healing practice, my situation may be changed, I feel.

The above pictures were taken during healing workshop last month.
The picture below is from channeling workshop last November.

There were so many participants in only 2 workshops. This means many Japanese are spiritually awaken.
Many know materials don't make us happy any more.

Originally Japanese were very spiritual until WWⅡ. However, we lost the war, our basic idea was totally destroyed at that time and materialism was brought to Japan. People worked very hard to rebuild our land and materials became symbol of the status. It was true materials made our life convenient.
However, we finally realized we lost something important.

I said Japanese are spiritually awaken. More and more are awaken now especially after 311.
We try to remember our ability, open our heart and follow our heart not our thought.
We believe we can create our world by our intention. The law of attraction truly works in the universe.

On my birthday, I went to a pastdl-painting class.

I painted all of them in one day. Finally I know how to paint roses! The painting of pyramids and an aurora is  strange since both of them never exist at the same time. But I learned the techniques and I felt I accomplished. After I submit several paintings to the pastel association, I can be semi-instructor and teach.

Now I feel new doors are opening right now. Lots of my fruitful future visions can be visualized now in my mind.
I like to paint, teach, do healing and channeling...etc. If I'm needed, I like to follow the path.
Right now, I just do whatever I can do and make me happy.
Carpe diem!!

Friday, May 13, 2011

practice pastel painting

I'm sorry I couldn't update for a week since I wasn't in a good condition. I almost recovered!
May is my birthday month. So many things are happening and changing practically and mentally in the birthday month. This sickness is something like great purification to me. I couldn't do anything and slept all day. Now I'm refreshed and start again!

Some say the true start of the year is from our birthday practically. Considering that fact, we have 3 chances to start again like the New Year, the lunar New Year and the birthday. Please use these 3 opportunities to refresh yourself and reconsider your life!

It was raining for a few days and it was hot and sunny like summer today. The weather is changeable now which is unusual.

Today I practiced painting pastel. The last lesson will be the day after tomorrow.
I had homework which was message painting for my classmates and Mother.
The below ones are for my classmates.

The message of the herat pastel painting is to listen to your heart which knows all the answers and takes you out to the colorful worlds. The classmate I like to give this to wants to change her career.

The other one is because sky, wind and earth are all connected wherever you are abundance pours over you. The other classmate used to live in Thailand and moves to US next. She worries because she can't  speak English.

So I wanted to encourage both of them and painted them!

Since last weekend was Mother's Day, I painted this for Mother. Actually my mother is not young like this.
But it's OK, Maybe I depicted a good part of my mother. After I showed this to my teacher, I'll present this to Mother.

This is the last one for me. I wanted to paint a rose but I couldn't... The rose changed into heart. I like it!
At next lesson, I'll ask my teacher how to paint roses. I want to improve a lot!!

Friday, May 6, 2011

Video Preview of WSF

I've just uploaded a preview video of We See Fireworks which was made by Spill Festival, it's well worth a watch, and for those of you lucky enough to see the piece already will bring some of those wonderful memories flooding back. For those of you who haven't, it will give you a taste of what you can see if you're able to catch it on tour, more info on which will be up soon...
It can be viewed at the bottom right of this page.

Just in case you missed it...

Lyn Gardner wrote an excellent piece in The Guardian on We See Fireworks: 'There is something about somebody telling you about a performance – or sometimes even about just a moment – in their own voice that brings it uniquely alive.'
Read the full article here.

Thursday, May 5, 2011

Hama-rikyu Garden

On the Constitutional Day(May 3rd), I went to Hama-rikyu garden with my friend. Hama-rikyu garden is one of my favorite gardens in Tokyo. Throughout the year, we can enjoy beautiful flowers like rape blossoms, peonies and cherry blossoms.

I know wisterias are beautiful right now so I decided to come here!

They are beautiful! The best timing to see wisterias is difficult to be predicted. They were just before the full bloom on that day.

Azaleas started to bloom. Azaleas season last for a while. There are also a variety of trees in this garden like pine, maple and ginkgo trees.

This is 300-year old pine tree planted by the 6th Tokugawa Shogun. It is one giant pine tree!

The root originates from outside of the garden! Big Bonsai!!
The garden was originally owned by the Tokugawa Family(shogun's family) and had two duck-hunting sites. Later, it became a Detached Palace for the Imperial family. Then in 1945, the Imperial family gave the garden to the City of Tokyo and it became open to the public.

The water of the pond is from Tokyo bay which is located just by the garden.  It is a great example of mixture of a typical Japanese-style garden and modern high rises.

A small pavilion with a green roof on the pond is a tea house. Later we had tasty tea there!

Do you notice something different in the above photo?
The answer is... the photo is posted upside-down.
You see the reflection on the pond. How perfectly beautiful it is!

It started raining and we went to the tea house. We sat on the red carpet and waited for tea.

Maccha(=powdered green tea) and Japanese sweet shaped like wisteria were served in front of us.
Green tea contains a variety of vitamins and it's good for health.
The shape of the sweet differs depending on the season.  
We enjoyed the Japanese moment!

my friend, Noriko and me

I have known her for 2 years but it was the first time to go out together. 
She is very charming and powerful! We had lots in common.
I enjoyed talking with her. Thank you, Noriko!!

I hope I'll be back to see another beautiful flowers and trees!!

Because you're Swiss, not feta

You know, if New Moon was actually a satire, I'd say it was geniusly done, especially when Bella keeps going on (and on and on) about her "gaping hole". 

But for a description that is supposed to be taken seriously...well, honestly, can you take it seriously? 

On another note, why, oh Stephenie, why would you want to compare your deepest, darkest, rawest and most painful feelings to...cheese? 

Read the above simile with regards to Swiss cheese again and tell me that that's not something to be taken straight out of a parody. 

Then again, this post from RwV just made me laugh for much too long. 

Please, Bella Stephenie, research cheese before you start using it as a simile/metaphor for depression. Thank you.

Tuesday, May 3, 2011

Có một cô gái tôi yêu - Triệu Vy

Nàng. Đó là cách gọi âu yếm dành cho Triệu Vy của những người yêu thích nàng. Đó cũng là từ tôi thường dùng để nhắc đến nàng. Cũng đã hơn 10 năm rồi, nàng có lẽ là tình yêu lâu nhất của đời tôi.
*For back up purposes 

Tôi không muốn gọi bản thân là fan, và cũng không muốn gọi nàng là thần tượng, ít nhất là không phải là với ý nghĩa hiện nay của những từ này. Trong một thế giới giải trí của những "diễn viên thần tượng" và "phim thần tượng", thì hai chữ thần tượng dường như đồng nghĩa với sự "xì tin", nhí nhảnh dễ thương, sự nổi tiếng chớp nhoáng, và sự quan tâm cũng chớp nhoáng đến thế.

Từ bé đến lớn, tôi có nhiều thần tượng: diễn viên, nhiều ca sĩ, cả nam, cả nữ. Họ đều là những người khiến tôi chỉ quan tâm khi các tác phẩm của họ đang thịnh hành, nhưng rồi dần trôi vão lãng quên trong tâm trí tôi. Năm đầu tiên tôi biết rằng mình đã yêu nàng, tôi cũng không dám tin cho rằng sau đó hơn 10 năm, tôi sẽ vẫn còn yêu nàng, với một tình cảm thậm chí còn mãnh liệt hơn. Tôi không dám tin tình cảm của một con bé 11 tuổi có thể kiên định đến thế. Không phải lúc nào tôi cũng dõi theo từng hoạt động, từng nhịp thăng trầm trong cuộc sống của nàng, nhưng từ lúc đó, trong tôi luôn có một tình cảm đặc biệt dành cho nàng. Mỗi lần tôi nghĩ đến nàng, đó là một sự trìu mến. Có lạ không, có điên rồ không, khi tôi đã dành một nửa cuộc đời để yêu nàng?

Trong nhiều năm, tôi dành tình cảm cho nàng một cách vô tư, không nghĩ ngợi. Nhưng rồi lớn lên một chút, tôi phải hỏi, tại sao? Vì thành thật mà nói, đối với tôi, phim của nàng được chia ra làm ba loại: phim tôi xem và thích, phim tôi xem và thấy chán hoặc không thích, phim tôi chưa xem. Và cũng thành thật mà nói thì hai danh sách sau dài hơn danh sách trước.

Dù hay hay dở, tôi thường đo độ ảnh hưởng của phim đối với bản thân bằng cách phim đó có tạo cảm hứng cho tôi viết về nó hay không. Phần lớn phim của nàng không đủ để thúc đẩy tôi phải đặt tay lên bàn phím và viết cảm tưởng về nó. Giờ nhìn lại, nàng mới làm đúng hai bộ phim thật sự có khả năng làm tôi cảm và nhớ mãi sau khi xem: Hoàn Châu Cách Cách và Đêm Thượng Hải. Tôi không muốn nói rằng tôi ghét tất cả những bộ phim khác tôi từng xem. Đơn giản là chúng không làm tôi muốn xem lại, như Tịch dương thiên sứ, hay Tình nhân kết. Với những bộ phim đó, tôi hiểu tại sao người khác lại thích chúng, tại sao chúng nhận được giải thưởng, nhưng tôi không...quan tâm(!). Những phim khác như Trà xanh hay thậm chí Hoa Mộc Lan , tôi hiểu nàng thấy những yếu tố nghệ thuật gì trong đó, nhưng chúng làm tôi buồn ngủ và khiến tôi muốn tắt phắt TV/máy tính sau chỉ mấy chục phút.

Thật ra tôi không thích nhiều phim của nàng không phải do diễn xuất của nàng không đạt. Không, phần lớn tôi thấy nàng diễn đạt và nhập tâm. Những vinh dự và sự tôn trọng từ những người trong ngành mà nàng nhận được trong suốt sự nghiệp của mình cũng đủ chứng minh nàng là một diễn viên tốt. Tôi không thích nhiều phim của nàng đơn giản vì kịch bản, hay chủ đề, hay một cái gì đó trong bộ phim không thực sự chạm được vào trái tim tôi. Có nhiều phim, vì nàng, tôi rất muốn thích, nhưng cuối cùng lực bất tòng tâm. Nói ngắn gọn là nàng và tôi có khiếu thưởng thức phim quá khác nhau, hay cũng có lẽ nàng chọn kịch bản vì những thử thách về chuyên môn, còn tôi muốn xem phim vì những gì tôi thích.

Phải chăng tôi yêu nàng vì giọng hát của nàng? Không hẳn vậy. Tôi đã nghe hết các album của nàng, và tôi công nhận nàng biết hát. Tôi thích nghe giọng hát đó, nhưng có ít bài làm cho tôi phải trầm trồ, phải dừng lại để nghe. 

Tôi và nhiều người yêu nàng mà tôi biết sẽ thẳng thắn tuyên bố rằng nàng không có khiếu ăn mặc và nhiều khi nàng cũng không quan tâm mình có ăn mặc đẹp hay không (thật ra nàng và tôi có điểm tương đồng ở hai chỗ đó). Đã bao nhiêu lần mà tôi dành ra nửa tiếng đồng hồ để tìm ảnh, chia sẻ ảnh sự kiện của nàng, và những câu bình luận đầu tiên nhận được là, "Nàng hôm nay mặc xấu quá, già quá!" Chúng tôi yêu nàng, rất yêu, nhưng nhiều khi cũng phải đập đầu vào bàn phím vì những bộ đồ nàng mặc trên thảm đỏ. Chúng tôi thừa nhận, đến lúc này, nàng phải cố gắng thì mới có vẻ bề ngoài xinh đẹp, và nhiều khi nàng cũng chẳng thèm cố gắng.

Đến giờ chắc hẳn bạn cũng đang hỏi, vậy tôi yêu nàng ở điểm nào?

Trong một thời gian dài, tôi cũng chẳng biết nữa. Chẳng lẽ tôi hoài cổ đến nỗi cứ phải ngoái mãi lại và yêu nàng vào thời Hoàn Châu?

Điều lạ lùng là câu trả lời đến khi những tin đồn về chuyện nàng mang thai, lấy chồng (hay chưa lấy chồng) ập tới. Chúng ập tới như một cơn bão từ tất cả các nguồn, với những sự đồn thổi khó chịu.

Khi bất cứ một trang web nào liên quan tới giới giải trí châu Á cũng đều bàn về việc "bầu bí chồng con" của nàng, tôi bỗng cảm thấy phải bảo vệ nàng khỏi những lời đồn đại đó, dù một phần trong tôi biết rằng có nhiều khả năng chúng chứa sự thật. Tôi tránh những bài báo tin đồn đó như tránh bệnh dịch; thậm chí tôi còn bảo người khác đừng mang chuyện đó ra bàn tán, vì tất nhiên, đến khi tự nàng lên tiếng, thì đó là những tin vớ vẩn. Tôi bám vào mọi chứng cớ có thể tìm được để chứng minh những lời đồn kia không có thực.

Không phải tôi không muốn nàng lấy chồng, hay vì tôi vẫn còn vấn vương giấc mơ một ngày nàng sẽ đến được bên "Ngũ A Ca" Tô Hữu Bằng. Không, hoàn toàn không. Tôi yêu Ngũ A Ca và Tiểu Yến Tử, nhưng tôi khó chịu với những lời gán ghép nàng với Tô Hữu Bằng (hay bất cứ một ai khác) một cách mù quáng. Tôi mong nàng yên bề gia thất từ lâu rồi, và tôi biết người mang đến hạnh phúc đó cho nàng sẽ không phải là Tô Hữu Bằng. Dù người đó là ai đi nữa, tôi cũng không muốn tin vui bủa nàng trở thành thứ nuôi sống báo lá cải.

Tôi muốn nghe tin vui của nàng từ chính nàng, và còn hơn thế nữa, tôi không muốn báo chí đề cập tới nó. Tôi thà nàng giữ bí mật đó cho riêng nàng, để tôi không biết, còn hơn nghe nó từ nguồn báo lá cải với những lời đoán mò về cuộc sống riêng tư của nàng. Đó là mong muốn ngớ ngẩn; tất nhiên báo chí sẽ tìm ra và họ sẽ nói và bình luận, rất nhiều là khác. Đó dù sao cũng là một phần mục đích của báo chí. Tôi hiểu vậy, và vì thế tôi tiếc cho nàng, vì nàng không đáng phải chịu sự soi mói đến vậy.

Tôi cố gắng với bản thân để không soi mói vào khía cạnh đó của cuộc đời nàng. Chỉ đến khi nàng lên tiếng về việc này, tôi mới bắt đầu nhận ra tại sao tôi yêu quý nàng đến vậy. Tôi khâm phục bản lĩnh của nàng, cách nàng đối mặt với những khó khăn trong cuộc sống, trong sự nghiệp, trong khi tất cả thế giới đang nhìn chòng chọc vào cuộc đời nàng và đưa ra những lời bình phẩm.

Tính đến lúc đó, nàng đã trải qua những điều mà với một người thiếu bản lĩnh và tài năng hơn, có thể hủy hoại cả một sự nghiệp. Ai có thể cho rằng họ có thể vượt qua một scandal như vụ bức ảnh quân kỳ Nhật của nàng, hay những lời đồn đại về các mối tình tay ba tay tư để có được địa vị như nàng đang có hiện nay trong nghề, và cùng lúc đó có được hạnh phúc trong cả cuộc sống? Tôi khơi lại những ký ức buồn nhất trong sự nghiệp và cuộc sống của nàng, không phải để chỉ trích, mà để nhìn lại và cảm thấy tự hào là nàng đã có đủ sức mạnh để vượt qua những nỗi đau đó để có được ngày hôm nay. 

Điều trớ trêu là, tôi biết những điều này về nàng qua báo chí. Hình ảnh nàng trong lòng tôi là sự chắp ghép của những bài báo, lời trích dẫn, bài phỏng vấn: nói chung hầu hết là những lời báo chí cho là nàng đã nói, và những lời nói của người khác về nàng. 

Thật ra, ai mà biết được ngoài đời nàng thật sự là người thế nào?

Có lẽ Triệu Vy tôi yêu là Triệu Vy trong lòng tôi, khác với một Triệu Vy thật sự ngoài đời. Nhưng điều đó không có gì làm tôi buồn, vì dù nàng có thật sự như tôi tưởng tượng hay không thì bao năm qua, nàng đã cho tôi buồn vui cùng nàng, cũng như cho tôi niềm tin vượt qua những thời điểm khó khăn, buồn bã hay chỉ đơn giản là nhàm chán của cuộc sống. Nàng như nguồn động lực của tôi, vì nếu nàng có thể vượt qua những nỗi đau trong cuộc sống của mình, thì tôi, với những khó khăn nhỏ hơn, cũng có thể vượt qua. Nàng đã hiện diện trong cuộc đời tôi nhiều hơn là tôi ý thức được. Và tôi yêu nàng vì điều đó.

Monday, May 2, 2011

Some more favourite #wsf Tweets

Action Hero
by IBTProductions
a huge wall of beer crates tumbled to reveal a line of women in victorian dress wearing dead octupus as masks
Alex - Third Angel
by IBTProductions
She's reading a letter for the 1st time, out loud, just to me. She does this every day & it feeds into the show. She's crying. So am I.
Jo Bannon
by IBTProductions
she pushes her pelvis into mine, hers bulging and muscular, mine soft and fleshy. we look at each other, we both have tears in our eyes
Heather Marsden
by IBTProductions
A man gags as he eats a five pound note whilst wearing bread shoes
Sedated By A Brick
by IBTProductions
Sudden realisation as the man throws the microphone away and sits on the floor laughing exactly as before that everything is lipsynched

Sunday, May 1, 2011

pastel painting

A holiday-studded week called `Golden Week' started!
I'll meet my friends, go to a concert and do some art works.

I went to a pastel painting class. It is a 3-day class and I finished 2 days. The last day will be the 15th.
I love painting! I sketched for a while but drawing by only a pencil was not very fun to me.

I love colors very much! 48 colorful pastels make me very happy. I felt like I went back to my childhood. The above paintings were done by the first day. I learn only basic skill. I'll paint as many paintings as possible until the last lesson.

At the 2nd day, I painted one based on the image of some music.

The music of my image was the one below I introduced on my blog before.
Once I listened to it, I can't forget it.

The left side of the painting depicts the past and the right does the future.
From the psychological view, it explains. I know it so I depicted the painting in that way, expecting the bright future.

But if we put this upside-down, it looks different!
It seems to say although our future is unknown and unseen, our brightness and brilliance can scatter the darkness so trust ourselves and the bright future.